RSS

Category Archives: 物語- Fairy Tales- Truyện cổ tích

Straw Millionaire-Địa chủ Rơm.

Hôm trước mình đã post chuyện Địa chủ Rơm, bản tóm tắt Nhật-Việt rồi (bạn có thể xem tại đây https://japengvietblog.wordpress.com/2013/06/10/%E3%82%8F%E3%82%89%E3%81%97%E3%81%B9%E9%95%B7%E8%80%85%E3%83%BCchang-dia-chu-rom/)

Hôm nay là bản Anh-Việt chi tiết hơn, thêm video (bằng tiếng Nhật) xem…cho vui hén 😉 Enjoy!!!!!!!!!!!!!!

Once upon a time there lived a young man named Yosaku. Not having a farm of his own, he wandered from village to village, helping other farmers and living off of the vegetables he received for his efforts. And with no home of his own, he slept in Buddhist temples, where he would pray to Kannon, the Goddess of Mercy. “Kannon, every day I work hard. I have no home of my own. Please give me a place to stay tonight. And let me find work again tomorrow.”

Ngày xửa ngày xưa, có một chàng trai trẻ tên là Yosaku. Vì không có ruộng của riêng mình nên anh ấy đã đi từ làng này sang làng khác để làm giúp những người nông dân khác và sống bằng chút hoa màu mà anh nhận được nhờ sự cố gắng của mình. Vì không có nhà nên anh thường ngủ trong những ngôi chùa thờ Phật, nơi mà anh ấy thường hay cầu khẩn với Phật Bà Quan Âm. ” Quan Âm Bồ Tát, mỗi ngày con đều làm việc chăm chỉ. Con vẫn không có một ngôi nhà. Hãy cho con một chỗ nghỉ lại tối nay. Và giúp con ngày mai lại tìm được việc làm.”

One night, Kannon appeared at Yosaku’s side, immersed in gold light, and said to him, “Wake up, Yosaku.” Kannon spoke to him: “Yosaku, you are an admirable man. However poor you may be you never complain and you help people for the smallest of pay. I’m going to provide you with a happy life. Tomorrow, the first thing you touch will reap great rewards for you.” With these words, Kannon disappeared.

Một đêm nọ, Phật Bà xuất hiện bên cạnh Yosaku, trong vầng hào quang sáng chói, nói với anh ấy rằng: “Mau dậy đi Yosaku.” Phật Bà nói: “Yosaku, con là một chàng trai đáng khâm phục. Dù nghèo khổ nhưng con không hề than vãn và còn giúp đỡ mọi người dù được trả thù lao rất ít. Ta sẽ cho con một cuộc sống hạnh phúc. Ngày mai, thứ đầu tiên con chạm vào sẽ là phần thưởng lớn cho con.” Nói xong những lời đó, Phật Bà biến mất.

The following day, as Yosaku headed out to work, he tripped on a stone on the roadside and fell down. “Ouch!” he exclaimed. When he stood up, he found himself holding a stalk of straw. “I wonder if this straw is what Kannon told me to hold on to. How is this going to make me happy?” Puzzled, he resumed walking.

Ngày hôm sau, vì Yosaku vội vã đi làm, nên anh ấy vấp phải hòn đá trên đường và ngã xuống. “Ối!”, anh ấy kêu lên. Khi đứng lên, anh thấy mình cầm trên tay một cọng rơm. “Không biết cọng rơm này có phải là thứ mà Phật Bà nói mình giữ lấy không nhỉ. Làm sao nó có thể làm mình hạnh phúc đây?”  Dù bối rối nhưng anh vẫn tiếp tục bước đi.

Suddenly, a horsefly flew by and began buzzing around his face. Yosaku caught it and tied it to the end of his straw. The bug tried to escape, but Yosaku held onto the other end of the stalk, so that the horsefly spun the straw around and around in circles, like an amusing toy. A wealthy boy who was passing by saw this and exclaimed to his elderly attendant, “I want one! I want one!” Yosaku gladly offered it to the boy. In return, the boy’s guardian gave him three oranges. “Wow, three oranges for a single piece of straw!” he thought happily, and again started down the road.

Bấ ngờ, một con ruồi trâu bay đến và cứ lượn xung quanh mặt anh. Yosaku bắt lấy nó và gắn nó lên đầu cọng rơm. Con ruồi cố thoát nhưng Yosaku đã nắm lấy đầu kia cọng rơm nên con ruồi cứ kéo cọng rơm quay vòng vòng, như một thứ đồ chơi thú vị. Một cậu bé con nhà giàu đi ngang qua, nhìn thấy nó và đòi người quản gia: “Tôi cũng muốn có! Tôi cũng muốn có!”. Yosaku tốt bụng đưa cho cậu bé. Đổi lại, người quản gia của cậu bé đưa cho anh 3 trái cam. “Woa, ba trái cam cho một cọng rơm!” , anh thấy thật vui và tiếp tục đi xuống phố.

Soon he came upon a distressed-looking woman. “Oh, it’s hot. I’m so thirsty that I think I’m going to faint! Please give me some water,” said the woman. “If these oranges would do, please have them,” said Yosaku, handing them to the woman. The woman ate them and soon regained her strength. “You’ve saved me. Please take this as a token of my thanks,” she said, handing Yosaku a bundle of woven silk cloth.
Không lâu sau, anh gặp một người phụ nữ trông rất khổ sở. “Ôi, nóng quá! Tôi khát muốn xỉu rồi! Làm ơn cho tôi xin một ít nước,” người phụ nữ nói. “Nếu những trái cam này có thể giúp cô thì xin hãy nhận lấy”, Yosaku nói và đưa cho người phụ nữ. Người phụ nữ ăn xong và trở nên khoẻ mạnh. “Anh đã cứu tôi. Hãy cầm lấy cái này xem như lời cảm ơn của tôi nhé!”, cô ấy nói và đưa cho Yosaku một cuộn vải lụa dệt.

“This expensive cloth must be a gift from Kannon,” Yosaku thought to himself as he continued on his way. Soon he came upon two samurai standing in the middle of the street. As he drew closer he saw that their horse, exhausted from the heat, was laying in the middle of the street. “What a useless horse!” exclaimed the samurai, who were at a loss as to what to do. Finally, Yosaku said to them, “Honorable samurai. If it would please you, how about exchanging your horse for this bundle of silk cloth?” The samurai, elated, said, “Great! Not only can we get rid of this horse, but you’ll give us a bundle of silk as well!” The samurai took the cloth, left the horse, and went on their way. Yosaku turned to the horse and said gently, “You’ve been in pain, haven’t you. Here, drink some water.” He gave the animal plenty of water, and the horse was soon on its feet again.

“Thứ vải quý giá này chắc hẳn là quà của Phật Bà Quan Âm rồi!” Yosaku vừa đi vừa nghĩ. Lát sau anh gặp hai vị võ sĩ đứng giữa đường. Khi đến gần, anh thấy ngựa của họ đã kiệt sức vì nóng và đang nằm giữa đường. “Thật là một con ngựa vô dụng!” người võ si không biết làm thế nào đành thốt lên. Cuối cùng, Yosaku nói với họ ” Thưa ngài, nếu có thể làm ngài hài lòng, ngài có muốn đổi con ngựa của ngài lấy cuộn vải lụa này không?” . Vị samurai vui mừng bảo, “Được chứ! Vừa không phải chịu đựng con ngựa này, vừa được một cuộn vải lụa!” Vị samurai lấy vài lụa, để lại con ngựa và bỏ đi. Yosaku quay lại với con ngựa và nói nhỏ nhẹ: ” Mày bị thương phải không? Uống chút nước đi nào!”. Anh ấy cho nó uống rất nhiều nước và chẳng mấy chốc nó đã đứng lên được.

Yosaku mounted the horse and rode to the edge of town, where he came upon a large house. People there were making travel preparations, piling luggage onto a cart. Yosaku spotted a man who looked like the owner of the house and, relating the details of his journey, asked him if he would like to buy the horse. The man listened to Yosaku’s story with great interest, and replied, “Sure, I’d be happy to buy your horse. But right now I have to go on a trip and don’t have any money to spare. Instead, why don’t I give you part of my rice paddy.” The owner also let Yosaku stay and take care of the house while he was away. Not only did Yosaku get his own paddy, but a place to live as well. This inspired him to work harder than ever.

Yosaku cưỡi ngựa và đi đến ven thị trấn, anh bắt gặp một ngôi nhà lớn. Mọi người đang chuẩn bị đi xa, đang chất hành lý lên xe ngựa. Yosaku thấy một người đàn ông trông như là ông chủ nhà nên anh ấy đã hỏi người đàn ông đó có muốn mua con ngựa hay không. Người đàn ông nghe câu chuyện của anh với vẻ thích thú bèn trả lời: “Hẳn rồi, ta rất vui khi mua con ngựa của anh. Nhưng giờ ta đang chuẩn bị đi và không có tiền để trả ngay lúc này. Thay vào đó, sao ta không đưa cho anh một phần ruộng lúa của ta nhỉ.” Vị chủ nhà còn cho Yasaku ở lại và chăm sóc ngôi nhà khi ông đi xa. Giờ thì không chỉ có ruộng mà của riêng mình mà Yosaku còn có chỗ để sống nữa. Điều này khiến anh làm việc chăm chỉ hơn trước nữa.


After some time the owner returned from his trip. The rice was growing abundantly and the house had been cleaned from wall to wall. Deeply impressed, he said, “Yosaku, you’re a fine young man. Why not marry my daughter and live in this house forever?” Yosaku happily accepted. He married the daughter and was blessed with adorable children. He continued to work hard and become very wealthy, and always helped those who were poor or in need. Because of his kindness, he came to be affectionately called “Warashibe Choja” (Lord Straw Stalk) by the villagers.
Một thời gian sau, vị chủ nhà trở về từ chuyến đi xa. Lúa đã mọc lên phủ khắp và căn nhà thì được dọn dẹp sạch sẽ mọi ngõ ngách. Vô cùng ấn tượng, ông nói, “Yosaku, anh là một người tốt. Hãy cưới con gái ta và sống ở đây mãi mãi nhé!?”. Yosaku vui vẻ nhận lời. Anh cưới cô con gái và may mắn có được những đứa trẻ đáng yêu. Anh tiếp tục chăm chỉ làm lụng và trở nên giàu có, lại luôn luôn giúp đỡ người nghèo. Vì sự tốt bụng đó mà anh được dân làng trìu mến gọi là “Địa chủ Rơm”.

Nguồn:

Tiếng Anh: http://web-japan.org/kidsweb/folk/warashibe/warashibe01.html

Dịch: Cua Đồng

Advertisements
 

わらしべ長者ーĐịa chủ Rơm.

Hơn một tháng rồi bận rộn nhiều thứ nên giờ mới có bài mới cho blog :). Đây là câu chuyện về chàng “Địa chủ rơm”, theo mình tìm hiểu thì nó có khá nhiều phiên bản, có chút khác biệt trong tình tiết nhưng cốt truyện thì cũng như nhau cả. Đây là một bản tóm tắt bằng tiếng Nhật mình mới dịch xong. Bữa sau mình sẽ bổ sung 1 bản tiếng Anh đầy đủ luôn nhé 🙂

むかし、むかし、ある所に正直者ですが、運の悪い男が住んでいました。朝から晩まで、働けど働けど、貧乏で運がありませんでした。 

ある日のことです。男は、最後の手段として、飲まず食わずで、観音さまにお祈りしました。
すると、夕方暗くなった時、観音さんが目の前に現われ、こう言いました。
「あなたは、このお寺を出るとき、転がって何かをつかみます。それを持って西に行きなさい。」
Ngày xửa ngày xưa, ở một nơi nọ có một chàng trai thật thà nhưng kém may mắn. Dẫu làm việc từ sáng tới tối mịt, nhưng vẫn cứ sống bất hạnh trong nỗi nghèo khó.

Một ngày nọ, không còn cách nào khác hơn, chàng trai đã không ăn không uống, đi đến cầu khẩn Phật Bà Quan Âm.

Ngay lập tức, khi trời trở nên tối đi, Phật Bà Quan Âm hiện ra trước mắt và nói thế này:

“Khi bước ra khỏi ngôi chùa này, con sẽ té ngã và bắt được một cái gì đó. Hãy cầm nó và đi về phía Tây”
確かに、男は、お寺を出ようとしたとき、転がって、何かをつかみました。それは、一本のわらでした。何の役にもたたないと思いましたが、男は、わらを持って西に歩いて行きました。
あぶが飛んできました。男はあぶをつかまえると、わらの先に縛りつけ、また歩いて行きました。

Và thế là khi chàng trai vừa ra khỏi chùa thì bị ngã, rồi bắt được cái gì đó. Đó là một cọng rơm. Mặc dù anh nghĩ là nó chẳng có ích lợi gì cả, nhưng anh vẫn giữ nó và đi về hướng Tây.

Có một con ruồi bay đến. Chàn trai tóm lấy và gắn vào đầu cọng rơm và tiếp tục đi.


町にやってくると、赤ん坊が、わらの先のあぶを見て、泣き止みました。
うれしそうな赤ん坊を見て、男は、わらを赤ん坊にやりました。代わりに、赤ん坊のお母さんから、男はミカンを三つもらいました

Khi chàng trai ghé qua thị trấn,  có một em bé nhìn thấy con ruồi ở trên đầu cọng rơm và nín khóc ngay.

Nhìn thấy em bé có khuôn mặt rạng rỡ, chàng đã tặng cọng rơm ấy cho bé. Đổi lại, chàng trai nhận được  3 trái quýt từ mẹ của em bé.


ミカンを三つ持って、男はさらに西に歩いて行きました。しばらく行くと、娘さんが道端で苦しんでいるのを目にしました。水を欲しがっていたので、男はミカンをあげました。じきに、娘さんはよくなりました。代わりに、男は、きれいな絹の布をもらいました。
絹の布を持って、男はさらに西に歩いて行きました。しばらく行くと、サムライと元気のない馬に出会いました。美しい布を見て、サムライは、馬と交換するよう言うと、布を持って東の方へ行ってしまいました。男が、夜通し馬の面倒を見てやると、馬は、朝には元気になっていました。

Cầm 3 trái quýt, chàng trai tiếp tục đi về phía Tây. Đi được một lát thì anh thấy một người phụ nữ đang khổ sở bên vệ đường. Vì cô ấy đang rất khát nước nên chàng trai đã tặng cho 3 trái quýt. Chẳng mấy chốc người phụ nữ trở nên khoẻ hơn. Nhưng đổi lại, chàng lại nhận được một xấp vải lụa rất  đẹp.

Cầm xấp vải lụa, chàng lại lên đường đi về phía Tây. Vừa đi được một quãng thì gặp một người võ sĩ cùng với một con ngựa không được khoẻ mạnh. Vừa nhìn thấy xấp vải lụa đẹp, người võ sĩ đã nói muốn đổi ngựa để lấy vải, và rồi cầm xấp vải đi về phía Đông. Chàng trai đã chăm sóc con ngựa suốt đêm và đến sáng hôm sau thì nó trở nên khoẻ mạnh.

 


馬を連れて、男はさらに西に歩いて行きました。城下町にやってくると、長者さんが、馬を見てたいそう気に入りました。男は長者さんの家に招かれました。娘さんが、長者さんと男に、お茶を持ってきました。
何と、男がミカンをあげた娘さんでした。長者さんは、不思議な縁と男のやさしさに心打たれ、娘を男に嫁がせることにしました。
男は、観音さまに言われたとおり、わら一本で長者になりました。村人からは、「わらしべ長者」と呼ばれました。

Chàng trai cưỡi ngựa và lại đi về phía Tây. Vừa đến kinh thành thì có một vị điền chủ nhìn thấy con ngựa và ra chiều ưng ý. Chàng trai được mời đến nhà của điền chủ. Con gái của ông ấy cũng đem trà đến cho cha và chàng trai.

Không biết như thế nào mà đó chính là người phụ nữ chàng đã tặng 3 trái quýt. Vị điền chủ thấy đây là duyên số kì lạ, lại cảm động vì sự tốt bụng của chàng trai nên đã quyết định gả con gái cho chàng.

Đúng như lời Phật Bà Quan Âm đã phán, chàng trai đã trở thành điền chủ chỉ nhờ vào một cọng rơm. Từ đó chàng được dân làng gọi là “Điền chủ rơm”.

Nguồn:

Tiếng Nhật: http://www.geocities.co.jp/HeartLand-Gaien/7211/Japanese/warashibej.html

Dịch Nhật Việt : Cua Đồng

 

子育て幽霊 (こそだてゆうれい)-Truyện: Hồn ma nuôi con-Story: The ghost raised a child.

子育て幽霊

(Hồn ma nuôi con)
むかしむかし、ある村に、一軒のアメ屋がありました。ある年の夏の事、夜も遅くなったので、アメ屋さんがそろそろ店を閉めようかと思っていると、
トントントントン
と、戸を叩く音がしました。

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nọ có một cửa hàng chuyên bán kẹo. Vào một buổi tối mùa hè nọ, vì trời đã tối rồi, nên người chủ tiệm kẹo nghĩ rằng đã đến lúc đóng cửa, thì ngay lúc đó, có tiếng gõ “cộc, cộc” ở cửa.

子育てゆうれい

「はて、こんな遅くに誰だろう?」
と、アメ屋さんが戸を開けてみますと、一人の女の人が立っていました。

「Cuối cùng thì, đã trễ như thế này rồi thì có thể là ai nhỉ?]

Người chủ tiệm mở cửa ra xem thử thì thấy một người phụ nữ đang đứng ở ngoài đó.

子育てゆうれい

「あの、アメをくださいな」
「あっ、はい。少々お待ちを」
アメ屋さんは女の人が持ってきたうつわに、つぼから水アメをすくって入れました。

[À, làm ơn lấy cho tôi một ít kẹo]

[ah, vâng, xin đợi một chút]

Và sau đó chủ tiệm đổ kẹo từ cái bình vào cái bát mà người phụ nữ đang cầm.
「へい。一文(いちもん→30円ほど)いただきます」
「ありがとう」
女の人はお金を払うと、消えるように行ってしまいました。

[Vâng, cho tôi xin nhận một đồng (bằng khoảng 30 Yên)]

[Cảm ơn.]

Người phụ nữ trả tiền xong, lập tức đi như biến mất.

次の日もアメ屋さんが戸締まりをしようと思っていると、また戸を叩く音がします。
「あの、アメをくださいな」
やはり、あの女の人でした。

Ngày tiếp theo cũng vậy, khi người chủ tiệm định đóng cửa thì lại có tiếng gõ cửa.

[Umm, làm ơn lấy cho tôi 1 ít kẹo]

Tất nhiên chính là người phụ nữ đó.

女の人は昨日と同じようにアメを買うと、どこかへ帰って行きます。
それから毎晩、女の人は夜ふけになるとアメを買いに来ました。
次の日も、その次の日も、決まって夜ふけに現れてはアメを買って行くのです。

Người phụ nữ cũng mua kẹo giống hôm qua và trở về nơi nào không rõ.

Từ hôm đó, mỗi tối, hễ đêm khuya là người phụ nữ đó lại đến mua kẹo.

Ngày hôm sau, hôm sau nữa, người đó luôn luôn xuất hiện vào nửa đêm để mua kẹo.

子育てゆうれい

さて、ある雨の夜。

 この日は隣村のアメ屋さんが訪ねて来て、色々と話し込んでいたのですが、
「あの、アメをくださいな」
と、いつものように現れた女の人を見て、隣村のアメ屋さんはガタガタ震え出したのです。

Và rồi, vào một đêm mưa.

Có một người bán kẹo ở làng bên đến thăm, đang cùng trò chuyện thì:

[Umm, làm ơn lấy cho tôi một ít kẹo]

Và rồi khi nhìn thấy người phụ nữ xuất hiện như mọi khi, người bán kẹo làng bên bỗng nhiên run lẩy bẩy.

子育てゆうれい

「あ、あ、あの女は、ひと月ほど前に死んだ、松吉(まつきち)のかかあにちげえねえ」
「えっ!」
二人は、顔を見合わせました。
死んだはずの女の人が、夜な夜なアメを買いに来るはずはありません。
しかし隣村のアメ屋は、間違いないと言います。
そこで二人は、女の後をつけてみることにしました。

[Aaaa, người phụ nữ đó đã chết 1 tháng trước, (khúc “松吉…ねえ” mình không dịch hoàn chỉnh đc, bạn nào giúp với ^^ )

[Sao cơ?]

Hai người đàn ông nhìn nhau.

Người phụ nữ đã chết không lí nào lại đến mua kẹo mỗi đêm như thế.

Tuy nhiên người bán kẹo làng bên lại nói là không thể nhầm lẫn được.

Và thế là hai người quyết định đi theo người phụ nữ đó.

子育てゆうれい

 アメを買った女の人は林を抜け、隣村へと歩いていきます。
その場所は、
「はっ、墓だ!」
女の人は墓場の中に入っていくと、スーッと煙のように消えてしまったのです。

Người phụ nữ đã mua kẹo ấy băng qua rừng và đi bộ về phía làng kế bên.

Nơi đó là…

[Hả? Đó là ngôi mộ mà!]

Người phụ nữ bước vào trong mộ và tan biến nhẹ nhàng như làn khói.

子育てゆうれい

「お、お化けだー!」
二人はお寺に駆け込むと、和尚(おしょう)さんにこれまでの事を話しました。
しかし和尚さんは、

[Ồ, là 1 con ma!]

Hai người đàn ông chạy vội đến ngôi chù và thuật lại câu chuyện cho vị hoà thượng.

Nhưng vị hoà thượng nói,

子育てゆうれい

「そんな馬鹿な事があるものか。きっと、何かの見間違いじゃろう」
と、言いましたが、二人があまりにも真剣なので、仕方なく二人と一緒に墓場へ行ってみる事にしました。
すると、
オンギャー、オンギャー

と、 かすかに赤ん坊の泣き声が聞こえてきます。

[Thật là chuyện hoang đường. Hẳn là (hai người) đã nhìn lầm rồi đấy!]

Nhưng vì hai người đàn ông trông rất nghiêm túc, nên ông đã miễn cưỡng quyết định đi cùng hai người đó đến ngôi mộ. Và bỗng nhiện họ nghe thấy tiếng khóc của một đứa trẻ nhỏ

[Oa,oa,oa]

子育てゆうれい

声のする方へ行ってみると、
「あっ、人間の赤ん坊じゃないか! どうしてこんなところに?!」

Và khi họ đi vế phía phát ra tiếng khóc thì

[Chẳng phải là đứa bé của một con người đó sao? Sao lại ở nơi này?]

子育てゆうれい

 和尚さんがちょうちんの明かりをてらしてみると、そばに手紙がそえられています。
「手紙によると、捨てられたのは数日前。それから何日もたつのに、どうして生きられたんじゃ?」
ふと見ると、あの女の人が毎晩アメを買っていったうつわが、赤ん坊の横に転がっていたのです。
そして、赤ん坊が捨てられたそばの墓を見ると。

Vị hoà thượng soi anh sáng của chiếc đèn lồng và thấy bên cạnh có một bức thư được gắn vào.

[Theo như bức thư thì đứa bé đã bị bỏ nhiều ngày rồi. Từ đó đến nay đã nhiều ngày trôi qua, tại sao vẫn có thể sống sót?]

Đột nhiên họ nhìn thấy cái bát mà ngời phụ nữ cầm đi mua kẹo mỗi đêm, nay đang nằm bên cạnh đứa trẻ nhỏ.

Thêm nữa, họ nhìn thấy đứa bé bị bỏ rơi ở gần ngôi mộ.

子育てゆうれい

「おお、これはこの前に死んだ、松吉の女房の墓じゃ!」
何と幽霊が、人間の子どもを育てていたのです。
「なるほど、それでアメを買いに来たんだな。それも自分の村では顔を知られているので、わざわざ隣村まで」
きっと自分の墓のそばに捨てられた赤ん坊を、見るに見かねたにちがいありません。
和尚さんは心を打たれて、松吉の女房の墓に手を合わせました。

[Ô, đây là mộ của vợ ông Matsukichi đây mà!]

Có con ma nào đó đã nuôi đứa bé của con người này.

[Hẳn là vậy rồi, cô ấy đã đến (làng tôi) để mua kẹo. Vì nếu ở trong làng của mình thì sẽ bị nhận ra

 ngay, nên đã cất công đi sang làng kế bên.]

Có lẽ cô ấy không thể chịu đuợc khi thấy một đứa trẻ bị bỏ rơi kế bên mộ của mình.

Vị hoà thượng vô cùng cảm động và đưa tay về phía ngôi mộ của vợ ông Matsukichi.

子育てゆうれい

「やさしい仏さまじゃ。この子はわしが育てるに、安心してくだされよ」
こうしてお墓に捨てられた赤ん坊は、和尚さんにひきとられました。
それからあの女の人がアメ屋さんに現れる事は、もう二度となかったそうです。

[Nam mô A di đà Phật! Tôi sẽ nuôi nấng đứa trẻ này, xin hãy yên tâm!]

Và rồi ông nhận lấy đứa trẻ bị bỏ rơi ở ngôi mộ đó.

                                            Thế là, chuyện người phụ nữ xuất hiện để mua kẹo không còn xảy ra thêm lần nào nữa.                                           おしまい

 Nguồn:

Tiếng Nhật: http://hukumusume.com/douwa/amime/jap/j07_08.html

Dịch: Cua Đồng

 

Câu chuyện Issun Boshi- 一寸法師の物語- Issun Boshi’s story

Truyện cổ tích Nhật Bản: Issun Boshi

Link Audio + Word: Issun Boshi.rar

Cuối cùng thì, “dự án” đầu tiên: Issun Boshi cũng đã hoàn thành. Đây là entry mình viết đầu tiên mà đến sáng nay mới làm xong, hì. Mình chọn câu chuyện về cậu bé tí hon Issun Boshi để  dịch đầu tiên, trước hết là vì mình thích câu chuyện cổ tích dễ thương này. Thêm nữa, nó cũng rất có ý nghĩa với mình. Issun Boshi tuy có hình dáng nhỏ bé nhưng luôn mong được đến kinh đô để học hỏi và làm việc, và rồi, sự siêng năng chăm chỉ của cậu cũng được đền đáp xứng đáng. Có lẽ mình cũng đang là một Issun Boshi, cũng muốn học hỏi và tích luỹ, sau này, hi vọng những gì mình cố gắng hôm nay cũng giúp mình thêm vững vàng hơn.

Đừng ngần ngại là một Issun Boshi nhỏ bé,bạn nhé! 🙂

At last, my first “project”: Issun Boshi has been done. This is my first entry but I’ve just finished it this morning :D. I chose this story to translate first because I like this nice story. Moreover, It is meaningful to me. Issun Boshi had a small body but he always want to go to capital to learn and work. Consequently, his effort was rewarded. I may be “a Issun Boshi” now, I also want to learn and accumulate. I hope that my today’s effort can help me to stand firm in the future.

Don’t hesitate to be a small Issun Boshi, my dears! 🙂

最後に(さいごに)、私の最初(さいしょ)の “プロジェクト”: 一寸法師(いっすんぼうし)を完成(かんせい)しまいました。これは私の最初のエントリであるが、今朝(けさ)まで、それを終了しました:D。私はこのすてきな物語が好きなので、この語(はなし)を選んで(えらんで)最初翻訳しました(ほやくしました)。また、それは私には意味があります。 一寸法師は、体(からだ)が小さいですが、彼は常に(つねに)仕事をして、学びに京都(きょうと)へ行きたいでした。その結果は、彼の努力を報われました。今、私も学んで(まなんで)、蓄積(ちくせき)したいと思っているので、私は一寸法師かもしれません:)今日の努力が将来私が強くになって助けることを願っています。

皆さんが一寸法師であることを躊躇わないで(ためらわないで)ください! 🙂

Nguồn:

Tiếng Nhật: Sưu tầm

Dịch: Cua Đồng