RSS

Straw Millionaire-Địa chủ Rơm.

12 Jun

Hôm trước mình đã post chuyện Địa chủ Rơm, bản tóm tắt Nhật-Việt rồi (bạn có thể xem tại đây https://japengvietblog.wordpress.com/2013/06/10/%E3%82%8F%E3%82%89%E3%81%97%E3%81%B9%E9%95%B7%E8%80%85%E3%83%BCchang-dia-chu-rom/)

Hôm nay là bản Anh-Việt chi tiết hơn, thêm video (bằng tiếng Nhật) xem…cho vui hén 😉 Enjoy!!!!!!!!!!!!!!

Once upon a time there lived a young man named Yosaku. Not having a farm of his own, he wandered from village to village, helping other farmers and living off of the vegetables he received for his efforts. And with no home of his own, he slept in Buddhist temples, where he would pray to Kannon, the Goddess of Mercy. “Kannon, every day I work hard. I have no home of my own. Please give me a place to stay tonight. And let me find work again tomorrow.”

Ngày xửa ngày xưa, có một chàng trai trẻ tên là Yosaku. Vì không có ruộng của riêng mình nên anh ấy đã đi từ làng này sang làng khác để làm giúp những người nông dân khác và sống bằng chút hoa màu mà anh nhận được nhờ sự cố gắng của mình. Vì không có nhà nên anh thường ngủ trong những ngôi chùa thờ Phật, nơi mà anh ấy thường hay cầu khẩn với Phật Bà Quan Âm. ” Quan Âm Bồ Tát, mỗi ngày con đều làm việc chăm chỉ. Con vẫn không có một ngôi nhà. Hãy cho con một chỗ nghỉ lại tối nay. Và giúp con ngày mai lại tìm được việc làm.”

One night, Kannon appeared at Yosaku’s side, immersed in gold light, and said to him, “Wake up, Yosaku.” Kannon spoke to him: “Yosaku, you are an admirable man. However poor you may be you never complain and you help people for the smallest of pay. I’m going to provide you with a happy life. Tomorrow, the first thing you touch will reap great rewards for you.” With these words, Kannon disappeared.

Một đêm nọ, Phật Bà xuất hiện bên cạnh Yosaku, trong vầng hào quang sáng chói, nói với anh ấy rằng: “Mau dậy đi Yosaku.” Phật Bà nói: “Yosaku, con là một chàng trai đáng khâm phục. Dù nghèo khổ nhưng con không hề than vãn và còn giúp đỡ mọi người dù được trả thù lao rất ít. Ta sẽ cho con một cuộc sống hạnh phúc. Ngày mai, thứ đầu tiên con chạm vào sẽ là phần thưởng lớn cho con.” Nói xong những lời đó, Phật Bà biến mất.

The following day, as Yosaku headed out to work, he tripped on a stone on the roadside and fell down. “Ouch!” he exclaimed. When he stood up, he found himself holding a stalk of straw. “I wonder if this straw is what Kannon told me to hold on to. How is this going to make me happy?” Puzzled, he resumed walking.

Ngày hôm sau, vì Yosaku vội vã đi làm, nên anh ấy vấp phải hòn đá trên đường và ngã xuống. “Ối!”, anh ấy kêu lên. Khi đứng lên, anh thấy mình cầm trên tay một cọng rơm. “Không biết cọng rơm này có phải là thứ mà Phật Bà nói mình giữ lấy không nhỉ. Làm sao nó có thể làm mình hạnh phúc đây?”  Dù bối rối nhưng anh vẫn tiếp tục bước đi.

Suddenly, a horsefly flew by and began buzzing around his face. Yosaku caught it and tied it to the end of his straw. The bug tried to escape, but Yosaku held onto the other end of the stalk, so that the horsefly spun the straw around and around in circles, like an amusing toy. A wealthy boy who was passing by saw this and exclaimed to his elderly attendant, “I want one! I want one!” Yosaku gladly offered it to the boy. In return, the boy’s guardian gave him three oranges. “Wow, three oranges for a single piece of straw!” he thought happily, and again started down the road.

Bấ ngờ, một con ruồi trâu bay đến và cứ lượn xung quanh mặt anh. Yosaku bắt lấy nó và gắn nó lên đầu cọng rơm. Con ruồi cố thoát nhưng Yosaku đã nắm lấy đầu kia cọng rơm nên con ruồi cứ kéo cọng rơm quay vòng vòng, như một thứ đồ chơi thú vị. Một cậu bé con nhà giàu đi ngang qua, nhìn thấy nó và đòi người quản gia: “Tôi cũng muốn có! Tôi cũng muốn có!”. Yosaku tốt bụng đưa cho cậu bé. Đổi lại, người quản gia của cậu bé đưa cho anh 3 trái cam. “Woa, ba trái cam cho một cọng rơm!” , anh thấy thật vui và tiếp tục đi xuống phố.

Soon he came upon a distressed-looking woman. “Oh, it’s hot. I’m so thirsty that I think I’m going to faint! Please give me some water,” said the woman. “If these oranges would do, please have them,” said Yosaku, handing them to the woman. The woman ate them and soon regained her strength. “You’ve saved me. Please take this as a token of my thanks,” she said, handing Yosaku a bundle of woven silk cloth.
Không lâu sau, anh gặp một người phụ nữ trông rất khổ sở. “Ôi, nóng quá! Tôi khát muốn xỉu rồi! Làm ơn cho tôi xin một ít nước,” người phụ nữ nói. “Nếu những trái cam này có thể giúp cô thì xin hãy nhận lấy”, Yosaku nói và đưa cho người phụ nữ. Người phụ nữ ăn xong và trở nên khoẻ mạnh. “Anh đã cứu tôi. Hãy cầm lấy cái này xem như lời cảm ơn của tôi nhé!”, cô ấy nói và đưa cho Yosaku một cuộn vải lụa dệt.

“This expensive cloth must be a gift from Kannon,” Yosaku thought to himself as he continued on his way. Soon he came upon two samurai standing in the middle of the street. As he drew closer he saw that their horse, exhausted from the heat, was laying in the middle of the street. “What a useless horse!” exclaimed the samurai, who were at a loss as to what to do. Finally, Yosaku said to them, “Honorable samurai. If it would please you, how about exchanging your horse for this bundle of silk cloth?” The samurai, elated, said, “Great! Not only can we get rid of this horse, but you’ll give us a bundle of silk as well!” The samurai took the cloth, left the horse, and went on their way. Yosaku turned to the horse and said gently, “You’ve been in pain, haven’t you. Here, drink some water.” He gave the animal plenty of water, and the horse was soon on its feet again.

“Thứ vải quý giá này chắc hẳn là quà của Phật Bà Quan Âm rồi!” Yosaku vừa đi vừa nghĩ. Lát sau anh gặp hai vị võ sĩ đứng giữa đường. Khi đến gần, anh thấy ngựa của họ đã kiệt sức vì nóng và đang nằm giữa đường. “Thật là một con ngựa vô dụng!” người võ si không biết làm thế nào đành thốt lên. Cuối cùng, Yosaku nói với họ ” Thưa ngài, nếu có thể làm ngài hài lòng, ngài có muốn đổi con ngựa của ngài lấy cuộn vải lụa này không?” . Vị samurai vui mừng bảo, “Được chứ! Vừa không phải chịu đựng con ngựa này, vừa được một cuộn vải lụa!” Vị samurai lấy vài lụa, để lại con ngựa và bỏ đi. Yosaku quay lại với con ngựa và nói nhỏ nhẹ: ” Mày bị thương phải không? Uống chút nước đi nào!”. Anh ấy cho nó uống rất nhiều nước và chẳng mấy chốc nó đã đứng lên được.

Yosaku mounted the horse and rode to the edge of town, where he came upon a large house. People there were making travel preparations, piling luggage onto a cart. Yosaku spotted a man who looked like the owner of the house and, relating the details of his journey, asked him if he would like to buy the horse. The man listened to Yosaku’s story with great interest, and replied, “Sure, I’d be happy to buy your horse. But right now I have to go on a trip and don’t have any money to spare. Instead, why don’t I give you part of my rice paddy.” The owner also let Yosaku stay and take care of the house while he was away. Not only did Yosaku get his own paddy, but a place to live as well. This inspired him to work harder than ever.

Yosaku cưỡi ngựa và đi đến ven thị trấn, anh bắt gặp một ngôi nhà lớn. Mọi người đang chuẩn bị đi xa, đang chất hành lý lên xe ngựa. Yosaku thấy một người đàn ông trông như là ông chủ nhà nên anh ấy đã hỏi người đàn ông đó có muốn mua con ngựa hay không. Người đàn ông nghe câu chuyện của anh với vẻ thích thú bèn trả lời: “Hẳn rồi, ta rất vui khi mua con ngựa của anh. Nhưng giờ ta đang chuẩn bị đi và không có tiền để trả ngay lúc này. Thay vào đó, sao ta không đưa cho anh một phần ruộng lúa của ta nhỉ.” Vị chủ nhà còn cho Yasaku ở lại và chăm sóc ngôi nhà khi ông đi xa. Giờ thì không chỉ có ruộng mà của riêng mình mà Yosaku còn có chỗ để sống nữa. Điều này khiến anh làm việc chăm chỉ hơn trước nữa.


After some time the owner returned from his trip. The rice was growing abundantly and the house had been cleaned from wall to wall. Deeply impressed, he said, “Yosaku, you’re a fine young man. Why not marry my daughter and live in this house forever?” Yosaku happily accepted. He married the daughter and was blessed with adorable children. He continued to work hard and become very wealthy, and always helped those who were poor or in need. Because of his kindness, he came to be affectionately called “Warashibe Choja” (Lord Straw Stalk) by the villagers.
Một thời gian sau, vị chủ nhà trở về từ chuyến đi xa. Lúa đã mọc lên phủ khắp và căn nhà thì được dọn dẹp sạch sẽ mọi ngõ ngách. Vô cùng ấn tượng, ông nói, “Yosaku, anh là một người tốt. Hãy cưới con gái ta và sống ở đây mãi mãi nhé!?”. Yosaku vui vẻ nhận lời. Anh cưới cô con gái và may mắn có được những đứa trẻ đáng yêu. Anh tiếp tục chăm chỉ làm lụng và trở nên giàu có, lại luôn luôn giúp đỡ người nghèo. Vì sự tốt bụng đó mà anh được dân làng trìu mến gọi là “Địa chủ Rơm”.

Nguồn:

Tiếng Anh: http://web-japan.org/kidsweb/folk/warashibe/warashibe01.html

Dịch: Cua Đồng

Advertisements
 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: