RSS

うしろのまきちゃん – Bạn Maki ở bàn dưới

24 Apr

(矢崎節夫
YAZAKI SETSUO)

ぼくの うちの となりに、女の子が ひっこして きた。
名まえは まきちゃん。
まきちゃんの おばさんが 言った。

「同じ クラスだから、よろしくね。」

まきちゃんの リボンが ゆれた。この 時からだ。まきちゃんが、ぼくの となりの まきちゃんに なったのは。

Cạnh nhà tôi có một cô bé vừa mới chuyển đến.
Tên bạn ấy là Maki.
Cô của bạn Maki nói với tôi rằng:

“Vì hai đứa học chung lớp nên hãy giúp đỡ Maki nhé.”
Cái nơ buộc tóc của bạn Maki đung đưa. Từ lúc này, Maki đã trở thành bạn Maki hàng xóm của tôi.

まきちゃんの せきは、ぼくの せきの うしろに なった。となりの まきちゃんが、うしろの まきちゃんに なった。
ぼくは うしろを 見ない。見ないけど、せなかが、ほっかり あったかいので、まきちゃんが いるのが わかる。

Chỗ ngồi của Maki thì ở đằng sau chỗ của tôi. Bạn Maki hàng xóm  lại trở thành bạn Maki ở bàn dưới.
Tôi không nhìn về phía sau. Tuy không nhìn nhưng vì tôi cảm thấy sau lưng  thật ấm áp, nên tôi biết là có bạn Maki ở đó.
でも、あれ?どう したのかな。きょうは、せなかが すうすうする。
ぼく、そうっと うしろを 見た。
あっ、まきちゃんが いない。
Thế mà,  ủa? Sao vậy ta? Hôm nay sau lưng cảm thấy sao lạnh lẽo quá.
Tôi lén nhìn về phía sau.
À, bạn Maki không có ở đây.

休み時間、ぼくは、みんなと 校てい (koutei) で サッカーも しないで、さっちゃんたちの そばを 行ったり きたり した。でも……、だれも まきちゃんの こと、はなして いなかった。
しんぱいじゃ ないのかな、みんな。
うちへ かえって、すぐに まきちゃんの うちを のぞいた。しいんと しずかだ。ぼくは なんども のぞいた。

Vào giờ nghỉ, tôi cũng không chơi đá banh cùng các bạn ở ngoài sân mà đi tới đi lui gần chỗ nhóm bạn Sacchan. Thế nhưng, chẳng có ai nói gì về bạn Maki cả.
-Mọi người chẳng lo lắng gì hết nhỉ…
Sau khi về nhà, tôi ngay lập tức ngó sang nhà bạn Maki.  Hoàn toàn tĩnh lặng. Tôi đã trông qua không biết bao nhiêu lần.


「まきちゃん、ねつを 出したんだって。学校が かわったばかりで、つかれたのね。たけしくんは、しんぱいで、おやつも いらないかな。」おかあさんが 言った。
おかあさんの いじわる。
でも、ほんとうに おやつ、ちっとも おいしく なかった。

“Bạn Maki bị sốt rồi đấy. Bạn vừa mới chuyển trường nên chắc là mệt lắm nhỉ. Bạn Takeshi lo lắng đến mức không cần đồ ăn vặt luôn nhỉ.” – Mẹ  bảo.
– Mẹ kỳ quá à L
Nhưng, đúng là đồ ăn vặt chẳng ngon tí nào.

おやつを たべてから、まきちゃんの 家の まえで、一人で ボールを けって あそんだ。公園に いけば 友だちが いるけど、やめた。
まきちゃんの うち、しいんと しずかだ。おばさんの こえも きこえない。ほかの うちには、みんな 電気が ついたのに、まきちゃんの うちは まっくらだ。

Sau khi ăn vặt xong, tôi chơi bóng một mình trước cửa nhà Maki. Nếu mà đi tới công viên thì sẽ có rất nhiều bạn nhưng tôi đã không đi.

Nhà của bạn Maki hoàn toàn im lặng. Cũng không nghe thấy tiếng cô của bạn ấy.  Mặc dù ở nhà tôi, mọi người đã bật đèn lên rồi, vậy mà nhà bạn Maki vẫn tối thui.

どう したのかな。まきちゃんの ねつ、ひどいのかな。ああ、早く 電気 つけ。
「あっ、電気が ついた!」
だいどころから、おばさんの こえも する。
ぼく、とっても おなかが すいちゃった。

– Sao vậy ta. Bạn Maki sốt nặng cao lằm phải không ta? Ôi, hãy mau bật đèn lên đi nào.
“A, đèn sáng rồi!”
Có tiếng cô của Maki ở phòng bếp

Tôi cũng đói bụng lắm rồi đây.

まきちゃんは、つぎの 日も 学校を 休んだ。ぼくの せなか、かせ ひいたみたいに すうすうする。
きゅうしょくの 時、はな子先生が 言った。
「たけしくん、きょう、まきちゃんちへ 手がみ、とどけて くれる?」
ぼくは こくんと うなずいた。
ほんとうは ぼく、まきちゃんと 一ども はなしたことが ないんだ。手がみなら わたせる。

Ngày tiếp theo thì Maki vẫn nghỉ học. Sau lưng lạnh lẽo như có gió thổi qua vậy.

Lúc nghỉ ăn trưa, cô giáo Hanako bảo tôi rằng:

“Hôm nay bạn Takeshi mang thư đến cho bạn Maki dùm cô được không nào?”
Tôi gật đầu ngay lập tức.
Thực ra tôi chưa từng nói chuyện với bạn Maki. Nếu là thư thì chỉ cần chuyển đến thôi.

ほうかご、ぼくは、てつぼうを しながら、はな子先生の 手がみを まった。いつもより、ずっと たくさん、てつぼうが まわれた。まわりすぎて、目が まわった。

「先生、おそいな、まだかな。」
ぼくは しょくいんしつを のぞいた。
はな子先生が あわてて 出て きた。

Sau giờ học, tôi vừa tập xà đơn vừa đợi thư của cô Hanako. Tôi tập xà đơn nhiều hơn mọi khi rất nhiều. Tập nhiều quá đến mức hoa cả mắt.

“Sao cô giáo muộn vậy nhỉ, vẫn chưa đến nhỉ?”
Tôi ngó vào phòng giáo viên.
Cô Hanako vội vã đi ra.


「ごめんね、たけしくん。いそぎの ようじが できて、まだ、お手がみ かいて いないの。あした、もって いって もらおうかな。」
その時……、ぼくは びっくりする ことを 言っちゃった。
「先生、ぼくが 先生の 手がみに なるよ。」
こんな こと、言う つもりじゃ なかったんだけど。

“Xin lỗi Takeshi nhé. Vì có việc gấp nên cô vẫn chưa viết thư. Ngày mai em  đến gửi thư giúp cô nhé !”
Lúc đó, bỗng nhiên tôi nói với cô rằng:

“Cô ơi, hãy để em là lá thư của cô nhé.”
Mặc dù đó không phải là lời tôi định nói.

 

かえり道、ぼくの 足、ちっとも まえに すすまなかった。
どうして、あんな こと、言っちゃったんだろう。まきちゃんと、一どだって はなした こと ないのに。はなそうと すると、むねが くるしく なるのに……
でも、おばさんに 言えば いいんだ。まきちゃんじゃ なくて。
ぼく、すこうし 元気が 出た。

Trên đường về, chân tôi chẳng chịu bước tới phía trước gì cả.

Tại sao tôi lại nói ra câu đó nhỉ. Chưa một lần nói chuyện với bạn Maki nữa mà. Hễ mà định nói thì ngực lại cảm thấy rất khó chịu.
– Nhưng nếu nói chuyện với cô của bạn ấy thì cũng được mà. Đâu phải nói với Maki đâu.

Thế là tôi mạnh mẽ tiến tới .
まきちゃんの 家 ブザーを おしたおばさんが 出て きた。ぼくは、おじぎを すると、あわてて 言った。
「こんにちは。ぼく、きょうは はな子先生の お手がみです。まきちゃん、ねつは まだ 下がり……
「ちょっと まって。たけしくん、先生の お手がみに なって きて くれたのね。ありがとう。それじゃ、中に 入って、まきちゃんに よんで あげて。」おばさんは にっこりして 言った。
そんな はすじゃ なかったのに。
Tôi nhấn chuông cửa nhà Maki. Cô của bạn ấy bước ra. Tôi chào rồi vội nói:

“Con chào cô. Hôm nay cháu là lá thư của cô giáo Hanako ạ. Bạn Maki vẫn chưa hạ sốt sao ạ…”

“Chờ một chút nào. Bé Takeshi đã trở thành thư của cô giáo gửi tới phải không nào. Cám ơn cháu nhé.  Vậy thì cháu hãy vào trong rồi đọc cho bạn Maki nghe nhé.” – Cô của bạn mỉm cười nói.
Không lý nào lại thế chứ…

まきちゃんは ふとんに ねてた。ぼくを 見ると、わらった。かおが すこし 赤かった。ぼくは すぐに 言った。
「まきちゃん、ねつは まだ さがりませんか。クラスの みんなが しんぱいして います。早く 元気に なって、いっしょに べんきょうしたり あそんだり しましょうね。うえむら はな子。」
まきちゃんは うれしそうに きいて いた。
それから、ぼくに 言った。
「こんどは、わたしの ごへんじに なって。」
ばんざあい。ぼくは、まきちゃんの 手がみにも なれるんだ。

Bạn Maki đang nằm ngủ trên nệm. Vừa nhìn thấy tôi, Maki liền cười. Mặt bạn hơi đỏ lên một chút. Tôi liền nói:

“Bé Maki vẫn chưa hạ sốt sao? Mọi người trong lớp đều lo lắng cho con đó. Hãy mau khỏe lại rồi cùng học cùng chơi với các bạn nhé. Cô Uemura Hanako.”
Bạn Maki nghe với vẻ rất hạnh phúc.
Rồi sau đó nói với tôi rằng:

“Lần này, bạn hãy trở thành lời hồi đáp của mình nhé.”
Thật tuyệt! Tôi cũng có thể trở thành thư của bạn Maki nữa.

 

つぎの 朝。ぼくは、いつもより 早く 学校に 行った。だって、きょう、ぼくは、まきちゃんの 手がみだもの。
みんなの まえで、まきちゃんの へんじを 言った。
「たけしくん、うれしそう。」
けんちゃんが 言った。ぼくは ほっぺたを ふくらませた。でも、ほんとうは とっても うれしかった。からだが ぽかぽかした。

Sáng hôm sau, tôi đến trường sớm hơn mọi khi. Bởi vì hôm nay tôi là thư của bạn Maki mà.
Tôi đứng trước mọi người và nói lời hồi đáp của bạn Maki.

“Bạn Takeshi có vẻ vui quá ta.” –

Bạn Ken nói . Tôi phồng má. Nhưng thực sự là tôi đã rất vui. Cả ngưởi có cảm giác thật ấm áp.

となりの まきちゃんの せきは、ぼくの せきの うしろ。いまは、もう 元気に なったから、ぼくの せなかは ほっかりして いる。でも、手がみで なく なった ぼくは、やっぱり まきちゃんと はなしが できない。
うしろの まきちゃんと、はなしが できると いいのにな。

Chỗ của bạn Maki hàng xóm là chỗ ở sau lưng tôi. Bây giờ vì bạn đã khỏe lại rồi nên sau lưng tôi cũng thấy ấm áp. Thế nhưng tôi – khi không còn là lá thư nữa, vẫn không thể  nói chuyện với bạn Maki được.

Ước gì có thể nói chuyện được với bạn Maki bàn dưới nhỉ…

 Nguồn:

Tiếng Nhật: từ sách truyện đọc.

Dịch: Cua Đồng

 

 

Xin chia sẻ với mọi người bản dịch hay hơn 🙂

Cô bé MAKI ngồi sau lưng tôi

Có một cô bé mới dọn tới cạnh nhà tôi, tên của cô bé là Maki. Mẹ của Maki đã nói rằng “Vì học cùng lớp nên hãy giúp đỡ cho Maki nha”. Cái nơ của Maki đong đưa. Từ đó Maki trở thành hàng xóm của tôi. Chỗ ngồi của Maki ở phía sau lưng của tôi. Maki- cô bé hàng xóm, nay trở thành bạn cùng lớp ngồi phía sau lưng tôi. Tôi không nhìn ra phía sau. Mặc dù không nhìn, nhưng tôi cảm thấylưng mình âm ấm, bởi vì tôi biết Maki đang ngồi ở sau lưng tôi.

“Ơ, sao vậy ta!?. Sao hôm nay mình cảm giác lưng mình lạnh lạnh?”. Tôi len lén nhìn lại phía sau, thì ngỡ ngàng vì không thấy Maki.

Giờ nghỉ giải lao, tôi  không cùng với mọi người chơi đá banh ở sân trường, mà chỉ đi tới đi lui bên cạnh tụi Sac. Nhưng không một ai nói gì về Maki. Tôi tự hỏi: “Mọi người không lo lắng cho Maki sao ta?”

Đi học về đến nhà, tôi lập tức hé nhìn qua nhà Maki. Im lặng như tờ. Tôi cứ len lén nhìn nhiều lần nhứ thế. Chợt, mẹ tôi nói: “Nghe nói Maki bị sốt. Có lẽ vì mới chuyển trường. Có phải Takeshi lo lắng hay không mà cả bữa ăn xế cũng không cần thiết vầy nè?!!!. Mẹ tôi chế giễu chọc tôi. Thiệt sự là bữa ăn xế không ngon lắm. Sau khi ăn bữa ăn xế xong thì tôi chơi đá banh một mình trước nhà Maki. Nếu mà đi ra công viên thì có nhiều bạn để chơi, nhưng tôi đã từ bỏ việc đó.

Nhà của Maki vẫn im phăng phắt, cũng không nghe thấy tiếng của mẹ Maki. Những nhà khác thì mọi người đã bật đèn lên hết rồi, nhưng nhà của Maki thì vẫn  tối om. Tôi tự hỏi: “Maki bị sao vậy ta?!. Cơn sốt của Maki có dữ dội lắm không ta?!”. Bỗng, tôi reo lên: “A, Đèn sáng lên rồi!”. Nghe được tiếng nói của mẹ Maki từ nhà bếp. Đến lúc này thì tôi đã rất đói bụng.

Ngày tiếp theo, Maki vẫn còn nghỉ học. Cái lưng của tôi lạnh giống như bị cảm. Vào giờ ăn trưa, cô Hanako đã nói: “Takeshi này, hôm nay em mang đến nhà Maki lá thư giúp cô được không?”. Ngay lập tức, tôi gật đầu cái rụp liền. Thực sự là tôi chưa từng một lần nói chuyện với Maki, nhưng nếu là lá thư thì tôi có thể trao được.

Sau giờ học, tôi vừa chơi xà đơn vừa chờ thư từ cô Hanako. Thanh xà đơn bị tôi quay nhiều hơn hẳn mọi khi. Vì quay quá nhiều nên mắt tôi hoa cả lên.

 

Tôi thầm nghĩ: “Sao cô trễ vậy ta?!. Giờ này mà vẫn chưa ra”. Tôi hé nhìn vô phòng giáo viên. Cô Hanako hối hả đi ra. “Xin lỗi em nha Takeshi. Vì có việc gấp nên cô vẫn chưa viết thư. Có lẽ ngày mai cô sẽ nhờ em mang thư nha?!”. Khi đó, tôi đã lỡ miệng nói cái điều mà chính bản thân tôi cũng ngạc nhiên: “Em sẽ trở thành lá thư cho cô nhé!?”. Những lời này, tôi không có ý định nói ra, vậy mà lỡ trớn nói luôn rồi!!!

Trên đường về nhà, chân tôi không thể tiến bước được một chút nào nữa. “Tại sao, mình lại nói điều như vậy chứ !”.  Tôi và Maki chưa bao giờ nói chuyện với nhau dù chỉ một lần. Mỗi lần cố gắng nói chuyện với Maki thì ngực cứ hồi hộp không thể nói. Tôi tự trấn an bản thân rằng: “Nhưng, nếu nói chuyện với mẹ Maki chắc không sao, vì không phải là Maki.”. Tôi đã lấy được chút khí thế.

Bấm chuông cửa nhà Maki. Ngay khi mẹ Maki bước ra, tôi cúi đầu chào rồi lập tức nói:  “Cháu chào cô. Hôm nay cháu là lá thư của cô Hanako. Bạn Maki, vẫn chưa hạ sốt…”. Mẹ của Maki  nói: “Cháu chờ một chút nhé. Cám ơn cháu Takeshi về việc làm lá thư  cho cô giáo.Vậy thì, mời cháu vào trong và đọc cho Maki nghe đi”. Mẹ của Maki đã mỉm cười nói như vậy. Tôi không ngờ sự việc lại ra thế.

Maki nằm trong chăn. Maki nhìn tôi rồi mỉm cười. Khuôn mặt hơi đỏ một tí. Tôi liền nói: “Maki, chưa hạ sốt à. Mọi người trong lớp lo lắng cho Maki lắm đó. Maki hãy sớm khỏe lên để cùng học, cùng chơi với mọi người nha. Uemura Hanako”. Maki có vẻ rất vui khi nghe tôi đọc thư. Sau đó, Maki nói với tôi rằng: “ Tiếp theo, bạn hãy là lá thư hồi âm của Maki cho cô và các bạn trong lớp nha?!”. Hoan hô, vì tôi được làm lá thư hồi âm của Maki.

Sáng hôm sau. Tôi đi học sớm hơn mọi khi. Vì hôm nay tôi sẽ làm lá thư hồi âm của Maki mà. Tôi đã đọc lời thư của Maki trước mặt mọi người. “Takeshi ơi, trông cậu có vẻ hạnh phúc quá!”- Ken đã nói như vậy. Lúc đó, tôi phồng hai cái má lên. Dẫu vậy, tôi thật sự  rất vui. Và tôi cảm thấy cơ thể mình cũng rất ấm áp.

Maki cô bé hàng xóm hôm nay lại ngồi phía sau tôi. Vì cô bé đã khỏe rồi nên tôi  cũng cảm thấy ấm áp. Nhưng, tôi bây giờ không còn là lá thư của Maki nữa, nên không biết lấy đề tài gì để nói chuyện với Maki nữa. Nếu như tôi có thể nói chuyện với Maki người ngồi phía sau lưng tôi thì hay biết mấy, thế mà…!!!

Nguồn: https://www.facebook.com/notes/%E5%8B%89%E5%BC%B7%E3%81%AB%E3%81%AA%E3%81%A3%E3%81%9F%E6%97%A5%E6%9C%AC%E8%AA%9E/b%C3%A0i-d%E1%BB%8Bch-truy%E1%BB%87n-%E3%81%86%E3%81%97%E3%82%8D%E3%81%AE%E3%81%BE%E3%81%8D%E3%81%A1%E3%82%83%E3%82%93/544552878938929

Advertisements
 
 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: