RSS

うめの花と てんとう虫 (Hoa mai và bọ rùa)

20 Mar

DPP_4210[1]

春の はじめの お話です。

山の てっぺんから、お月様が 顔を 出して、「はっくしょん。」と、くしゃみを しました。
今夜は とても まむいのです。ふもとの 村の うめの えだでも、 だれかが、「くしょん。」と、くしゃみを して います。
だらかな。
きのう、あたたかだったので、ほろほろっと 一つ、白い うめの 花が さいたのです。

すると、もう 一つ、「くしょん。」
見ると、うめの 花の すぐ そばで、てんとう虫が ふるえて います。
赤い えりまきを して いるのですけど、ぷるぷる ぷるぷる ふるえて、なきそうです。

Đây là câu chuyện vào đầu mùa xuân. Từ trên đỉnh núi, ông mặt trời ló dạng, và lên tiếng ‘hắt xì’ một cái. Đêm nay trời rất lạnh. Trên cành mai dưới ngôi làng ở chân núi, có ai đó cũng ‘hắt xì’ một cái. Ủa, ai vậy ta? Vì hôm qua thật là ấm áp, nên một bông hoa mai trắng nở khẽ khàng.

Bỗng nhiên, một tiếng ’hắt xì’ lại vang lên. Nhìn kìa, có một chú bọ rùa đang run rẩy ngay bên cạnh bông hoa mai. Mặc dù đang quàng một chiếc khăn màu đỏ, chú vẫn run lẩy bẩy, giống như là đang khóc vậy.

「あらら。今ごろは まだ、みんな いっしょに ねむって いるんじゃ なかったの。」
うめの 花は、びっくりして たずねました。
「ぼく、すっかり 春だと 思ったの。きのう あんなに あたたかだったでしょう。ねどこから ひど出して、あっちこっち あそんでたの。そしたら、そしたら、こんなに さむく なるんだもの。もう、さむいし、さびしいし。くしょん。ぼく、何て あわてんぼだろう。」
てんとう虫は、下を むいて、また、ぷるぷるっと ふるえました。
「そうたったの。わたしも、やっぱり あわてんぼなの。ひとりで 先に さいて しまって。さむくて、さびしくて。くしょん。」
うめの 花も、ぷるぷるっと ふるえて、くしゃみを しました。

“A. Bây giờ chẳng phải mọi người vẫn còn đang ngủ sao?”
Hoa mai thấy ngạc nhiên và hỏi thăm.
“Tôi cứ tưởng mùa xuân đã đến rồi. Ngày hôm qua ấm áp thế cơ mà. Tôi đã rời tổ và bay đi chơi khắp đó đây. Sau đó, sau đó thì trời trở nên lạnh lẽo đến thế này. Vừa lạnh, mà cũng vừa buồn nữa. Hắt xì. Tôi thật làm một chú bọ vội vàng.”
Chú bọ rùa hướng xuống, tiếp tục run rẩy.
“Ra là vậy. Em cũng vậy đó, cũng là một chú bọ vội vàng. Em đã lỡ nở trước một mình mất rồi. Đã lạnh, lại còn buồn nữa. Hắt xì.”
Hoa mai cũng run lên vì lạnh, hắt xì một cái.

お月様は、こおりみたいに、すべすべ きんきんと 光って、つめたい 光を ふらせます。
山も 村も、草や 木も、しいんと だまって、つめたい 光を あびて います。

「ね、こんやは、わたしの ところで、おやすみなさい。」
「うん、ありがとう。きみが、さいて くれて よかった。」
その 夜、てんとう虫は、うめの 花に つつまれて、ほかほかと ねむりました。
うめの 花も、てんとう虫と いっしょに いて、ふんわり あたたかでした。

Ông trăng chiếu ánh sáng mượt mà và lạnh giá như nước đá. Cả núi cả thôn làng, cả cỏ và cây đều tĩnh lặng tắm mình trong ánh sáng lạnh giá.

“Này, tối nay hãy ngủ lại ở lại chỗ của em nhé.”
“Ừm, cám ơn em. Thật là tốt khi em đã nở cùng tôi.”

Đêm đó, bọ rùa được bé hoa mai bao bọc nên đã ngủ một giấc thật ấm áp. Ở cùng với bọ rùa, bé hoa mai cũng thấy nhẹ nhàng, ấm áp.

つぎの 朝は、ゆうべの さむさが うそみたい。ぽかぽかした よい 天気です。
てんとう虫と うめの 花は、くしゃみも わすれて 元気です。

そこで、てんとう虫は、はたけの 方へ とんで いく ことに しました。
あそこなら、お日様が 一日じゅう あたって いるから、きっと すっかり 春です。

Sáng hôm sau, cái lạnh tối hôm qua giống như là đùa vậy. Thời tiết dần ấm và đẹp hơn. Bọ rùa và hoa mai đều khỏe khoắn và quên cả hắt xì. Ngay sau đó, bọ rùa đã quyết định bay về phía cánh đồng. Ở nơi ấy, ông mặt trời hẳn là chiếu sáng suốt cả ngày, chắc chắn là mùa xuân rồi.
「このえりまき、きみに あげる。」
てんとう虫は、赤い えりまきを、うめの 花びらの 中に、そっと おきました。
「まあ、きれい。ありがとう。」
「あのね、ぼく、あわてんぼで よかった。きみと 友だちに なれたから。」
「わたしも、あわてんぼで よかった。あなたと 友だちに なれたから。」
いい においの 風に つつまれて、うめの 花と てんとう虫は、しばらく じっとして いました。
「また あそびに 来て いい。」
「ええ、もちろん。」
「さよなら。また いつかね。」
「さよなら。きっと また いつかね。」
てんとう虫は、何度も ふりかえりながら、とんで いきました。

“Chiếc khăn quàng cổ này anh xin tặng lại cho em.”
Chú bọ rùa nhẹ nhàng đặt chiếc khăn vào giữa cánh hoa mai.
“Ôi,  đẹp quá. Cám ơn anh.”
“Em biết không,vội vàng cũng hay đấy nhỉ. Vì anh đã có thể làm bạn với em.”
“Em cũng thấy vội vàng cũng tốt. Vì có thể trở thành bạn của anh.”
Được bao bọc bởi ngọn gió thơm lành, hoa mai và bọ rùa đều yên lặng.
“Lần sau anh lại đến chơi nữa nhé?”
“Tất nhiên rồi.”
“Tạm biệt. Hẹn lúc nào đó nhé.”
“Tạm biệt. Nhất định lúc nào đó gặp lại nhé.”
Chú bọ rùa bay đi, vẫn ngoảnh lại nhìn không biết bao nhiêu lần.

うめの 花の 中には、赤い えりまきが、ぽつりと 一つ。
今度、てんとう虫が あそびに 来た とき、すてきな 目じるしに なるでしょうね。

Ở giữa hoa mai có một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ lẻ loi.
Lần sau, khi chú bọ rùa lại đến chơi, chiếc khăn này sẽ là một dấu hiệu tuyệt vời.

(くどう なおこ)

Nguồn:

Tiếng Nhật: Sách truyện đọc.

Dịch: Cua Đồng

 

Xin chia sẻ với mọi người 1 bản dịch khác hay hơn 🙂

HOA MAI VÀ BỌ CÁNH CAM

Đây là câu chuyện đầu xuân. Từ đỉnh núi, ông trăng ló dạng, rồi hắt hơi một tiếng “hắt xì”. Vì tối nay trời thật lạnh. Ngay cả  nhánh mai ở ngôi làng dưới chân núi, cũng có ai đó đang hắt hơi: “hắt xì”. Ai vậy ta?.          Vì hôm qua trời thật ấm áp nên một hoa mai trắng đã nhẹ nhàng hé nở. Ngay sau đó, lại có tiếng hắt hơi nữa “hắt xì”. Khi nhìn qua, ở ngay bên cạnh hoa mai, bọ cánh cam đang run rẩy. Tuy đang quấn chiếc khăn choàng cổ đỏ nhưng lại run lẩy bẩy như là sắp khóc. Hoa mai ngạc nhiên hỏi thăm: “Ôi chao, chẳng phải lúc này anh vẫn đang cùng mọi người ngủ hay sao?”. “Anh cứ tưởng là trời đã sang xuân rồi, hôm qua trời ấm áp đến thế mà? Anh bay ra từ chỗ ngủ, đi chơi khắp nơi. Và rồi, vì trời trở nên lạnh như thế này. Lạnh quá, buồn quá, hắt xì. Anh đúng là đứa hấp tấp”. Bọ cánh cam cúi mặt xuống rồi lại run lên lẩy bẩy. “ Ừ nhỉ, em cũng quả thực là đứa hấp tấp, đã một mình nở trước, lạnh quá, buồn quá, hắt xì”. Hoa mai cũng run lên lẩy bẩy rồi hắt hơi.

Ông trăng thì trông giống như băng tỏa sáng lấp lánh, chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Núi cũng như thôn làng, rồi cỏ, rồi cây tất cả im phăng phắc tắm mình dưới ánh sáng lạnh lẽo đó.

“Nè. Tối nay anh hãy nghỉ lại ở chỗ em nha”. “Ừm, cảm ơn em, được em nở ra cùng anh thật là tốt”. Tối hôm đó, bọ cánh cam vì được hoa mai ấp ủ nên đã ngủ rất ấm. Hoa mai vì  ở bên bọ cánh cam, nên cũng cảm thấy rất ấm áp.

Sáng hôm sau, cái lạnh của tối qua giống như chuyện đùa. Thời tiết thật ấm áp. Hoa mai và bọ cánh cam trở nên khỏe hẳn, quên cả những cái hắt hơi tối qua. Do vậy, bọ cánh cam đã quyết định bay về phía nương rẫy. Nếu là đằng kia thì vì mặt trời tỏa sáng cả ngày nên mới là mùa xuân hoàn toàn. “Cái khăn choàng này, anh tặng em”. Bọ cánh cam nhẹ nhàng đặt cái khăn choàng đỏ vào cánh hoa mai. “Ôi, đẹp quá, cảm ơn anh”. “Này, anh dẫu là đứa hấp tấp cũng hay. Vì đã có thể trở thành bạn với em”. “Em cũng vậy, dẫu là đứa hấp tấp cũng hay. Vì đã có thể trở thành bạn với anh”. Hoa mai và bọ cánh cam được bao bọc bởi làn gió thơm ngát, lặng im bên nhau một lúc. “Anh lại đến chơi được không?” “Vâng, tất nhiên rồi”. “Chào em, hẹn gặp lại vào một ngày nào đó nhe”. “Chào anh, chắc chắn một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại nhau”. Bọ cánh cam vừa bay đi vừa ngoảnh mặt lại không biết bao nhiêu lần. Ở giữa hoa mai có độc nhất một cái khăn choàng đỏ. Lần tới, khi bọ cánh cam đến chơi, đó sẽ trở thành một dấu hiệu tuyệt vời, đúng không nhỉ?!

Nguồn: https://www.facebook.com/notes/%E5%8B%89%E5%BC%B7%E3%81%AB%E3%81%AA%E3%81%A3%E3%81%9F%E6%97%A5%E6%9C%AC%E8%AA%9E/b%C3%A0i-d%E1%BB%8Bch-truy%E1%BB%87n-%E3%81%86%E3%82%81%E3%81%AE%E3%81%AF%E3%81%AA%E3%81%A8%E3%81%A6%E3%82%93%E3%81%A8%E3%81%86%E3%82%80%E3%81%97/544552098939007

Advertisements
 
 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: